Có phải người
chết mãi mãi rời xa chúng ta, hay họ vẫn ám ảnh cuộc sống dương thế của
chúng ta ? Lí giải sợi dây liên hệ là không tưởng, nhưng hồn ma người đã
chết có đủ sức mạnh lởn vởn quanh ta, và có thể hiện hình làm cho chúng
ta cảm thấy như bị bắt quả tang. Họ thường trở về có mục đích rõ ràng,
để phù hộ ta hoặc đe dọa ta.
Vợ của Arthur Noakes có tính ghen
tuông ảo giác. Số là chồng cô rất yếu đuối trước phụ nữ nên Edith ghen
tuông đã phải chịu nhiều cay đắng, nhục nhã và những cơn đau tim hồi còn
sống.
Trước lúc qua đời cô thề độc rằng nếu
Arthur cứ tiếp tục tán tỉnh phụ nữ và quan hệ chăn gối với họ, cô sẽ trở
về ám ảnh để cho ông thậm chí không còn dám nhìn mặt bất cứ một người
khác giới nào. Những gì chưa làm được trên đời cô hy vọng sẽ làm được từ
cõi âm.
Arthur Noakes không thèm quan tâm tới
lời đe doạ của người vợ quá cố, ông nhanh chóng lao vào tìm kiếm một
người đàn bà hấp dẫn. Từ tâm khảm, Arthur nghĩ giờ đây ông đã là người
tự do và có thể hưởng thụ cuộc sống tự do đó cho cạn nhiệt huyết trong
tim mình. Có lẽ ông sẽ cưới vợ nữa kia. Vợ chắc chắn có ích, nhưng còn
nhiều thì giờ chán.
Là ông chủ cửa hàng vải và đồ tạp phẩm
duy nhất ở thị trấn Sus********* nhỏ bé, Arthur có khả năng lựa chọn
rộng rãi trong số các bà, các cô khách hàng, thế nhưng hầu hết người đẹp
đều dửng dưng với người đàn ông đã có vợ. Là người goá vợ nhưng đẹp mã,
ông hy vọng có sự lựa chọn thoải mái hơn.
Chẳng bao lâu sau, con mắt lang thang
của ông chú ý đến một quả phụ trẻ thường xuyên đến cửa hàng mua đăngten
và dải lụa, dường như cảnh sống góa bụa không hề làm mất nét đẹp tự
nhiên và tình yêu cuộc sống của cô. Dẫu sao, khi Arthur tìm cách lại gần
thì cô ta có tỏ ra hơi lưỡng lự, tuy đôi mắt xanh đẹp tuyệt thì biểu lộ
lời thúc giục cứ tiếp tục đi.
"Ông Noakes, việc ông tìm kiếm người
đàn bà khác trong khi người vợ tội nghiệp của ông còn chưa kịp lạnh dưới
mồ có vội vã quá không đấy ?"
Arthur rùng mình lưỡng lự nhưng sự
nóng lòng sở hữu người đẹp đoan trang giả tạo này nhanh chóng xâm chiếm
lòng ông. Ông cũng nhận ra cô Mabel, vốn sinh ra trong một gia đình
nghèo túng điển hình, đơn giản là đang đắn đo trước danh tiết của mình.
"Thưa cô yêu quý, mọi việc diễn ra như
thể tôi đã yêu cô từ lâu lắm rồi và tôi không thể giữ kín tình cảm của
tôi đối với cô mà không nói cho cô biết được. Nếu cô ngại đi ngoài phố
bên cạnh tôi - và tôi đánh giá cao sự dè dặt đó - sao chúng ta không thể
hẹn gặp nhau ở một nơi nào đó ngoài thị trấn để không ai bắt gặp chúng
ta được ?"
Đôi mắt Mabel lúc này đang ngắm vẻ tao
nhã của chính cô, đôi giày bấm khuy, chân phải đung đưa làm đỏm. Hy
vọng của Arthur càng tăng khiến ông càng sốt ruột khi ông dán mắt vào
hai cổ chân mảnh mai, vào sự run rẩy của đôi gò má và sự bẽn lẽn trong
nụ cười của cô gái.
Cô gái ngước mắt nhìn ông. "Thế chúng
ta có thể gặp nhau ở nơi nào mà không bị phát hiện ?". Cô giả vờ xấu hổ
khi hỏi ông câu ấy.
Arthur đã biết chỗ đó. Trước đây ông
đã từng đến đấy. Sống giữa một cộng đồng nhỏ bé, sự bí mật đôi khi thật
hữu ích để tiến hàng công việc riêng tư thành công. Ông kể với Mabel về
địa điểm ấy bằng giọng nói mơ mộng và cô đồng ý gặp ông tối hôm sau.
Đấy đúng là một địa điểm thơ mộng, lý
tưởng cho những người yêu nhau, bên cạnh một chiếc cầu bắc ngang con
suối chảy yên bình. Arthur đến trước và người tình mới không để ông phải
đợi lâu. Niềm vui của ông được trọn vẹn ngay khi ông nhìn thấy cô gái
qua cầu. Trước nay không mấy ai đi bộ qua đây cả, ngay cả vào những đêm
hè mát mẻ này. Họ gặp nhau nhiều lần, hôn nhau, làm tình mà không phải
lo lắng bị quấy rầy.
Một tối Mabel đến muộn, Arthur mỗi lúc
một sốt ruột liên tục nhìn lên cây cầu chập chờn ánh đèn pha ô tô.
Chuyện gì đã xảy ra nhỉ ? Có lẽ cô cố tình bắt ông chờ để khiến ông hăng
hái hơn ? Có lẽ cô không đến được tối nay ? Vừa lúc ông định đi về thì
thấy bóng cô vội vã băng qua cầu.
Chợt nghĩ hay là cho cô một bài học,
ông nấp sau một gốc cây chờ đến tận khi cô tới chỗ hẹn hò quen thuộc,
ông mới nhẹ nhàng lại gần và đột ngột ôm gọn eo lưng thon thả của cô
gái.
Arthur chợt rùng mình. Dường như cô đã
tan ra thành hư vô, đúng lúc đó cô quay mặt về phía ông. Kinh khủng quá
- kinh khủng không tài nào tả được. Thay vì gương mặt tươi cười xinh
đẹp, đôi mắt nhí nhảnh, đôi má hồng của Mabel, ông nhìn thấy gương mặt
đã chết của vợ ông - trắng bệch như phấn, đôi mắt đờ đẫn đầy tử khí đang
đe doạ ông làm ông hoảng hồn sợ hãi. Ông nhảy bật trở lại, thét lên
khiếp đảm.
Bóng ma chỉ một ngón tay cảnh cáo về
phía ông rồi biến mất ngay trước mắt ông. Ông bỗng nhớ lại lời nguyền
bên giường chết của vợ và bỏ chạy thục mạng khỏi chỗ hẹn trên đôi chân
run rẩy.
Lên đến chân cầu, chạy được quãng
ngắn, ông thấy Mabel đang đi về phía mình. Nhưng đó có phải cô gái goá
trẻ đẹp hay hồn ma kinh khủng nọ mặc quần áo của Mabel ? Ông đợi trong
nỗi sợ hãi, run lẩy bẩy, thở hổn hển sau cơn vận động quá sức không quen
vừa qua, ông chưa bao giờ chạy nhanh như thế trong đời mình, và trong
bóng tối nhập nhoà ông không dám chắc thật giả cho đến khi cô gái đến
gần.
"Anh sốt ruột quá phải không anh yêu
?". Cô cười nhẹ nhàng, hai tay ôm choàng lấy cổ ông hôn lấy hôn để.Ông
thở phào nhẹ cả người bởi cơ thể cô gái có hơi ấm và ngửi thấy mùi nước
hoa huệ quen thuộc cuả Mabel. Arthur run rẩy gỡ tay cô gái ra, ông lại
nhớ đến mùi mộ người chết và ngón tay cảnh cáo của bóng ma vợ cũ.
"Có chuyện gì thế, anh Arthur ? Người
anh run bắn lên kìa. Anh giận em đến muộn phải không ? Hay cái gì đó
nhảy chồm vào anh từ sau bụi rậm ?".
Arthur cố lùi người ra xa và tránh né
câu hỏi bằng cách tỏ vẻ khó chịu vì sự chậm trễ của cô gái. Ông hỏi việc
gì đã khiến cô đến muộn.
"Em xin lỗi đã đến muộn, Arthur. Bà mẹ
nuôi em tới thăm em nên em không thể nào bỏ bà ở lại được. Nhưng có gì
đâu, giờ em đã ở đây rồi. Đến chỗ chúng ta vẫn ngồi đi rồi em sẽ kể
cho".
Cử chỉ của cô đầy quyến rũ, cô âu yếm
ông mà nếu như ngày thường hẳn đã làm máu trong người ông sôi lên rồi.
Nhưng tối nay, ông run rẩy sợ hãi với ý nghĩ trở lại nơi đã gặp người vợ
quá cố của ông vừa hiện về đe doạ. Ông thích nơi công cộng vui vẻ, giải
trí và nhất là vài giọt Scotch giúp ông quên đi cơn ác mộng vừa qua.
Nhưng Mabel khăng khăng từ chối đến
bất cứ nơi công cộng nào với ông và khi ông nhất định không thay đổi ý
kiến thì cô nói rằng ông không còn yêu cô nữa. "Nếu anh tới những nơi
đó, anh sẽ tìm được bọn đàn bà cũng chỉ chăm chăm tới đó để tìm bạn
tình, Arthur Noakes ạ".
Arthur phân bua giải thích rằng ông
vẫn yêu cô, nhưng Mabel mặc cảm và cố chấp, cảnh cáo nếu ông bỏ cô đi
đến chỗ đó bây giờ thì cô sẽ không thèm gặp ông nữa, bởi như thế có
nghĩa là tình yêu và sự âu yếm của cô không còn là nỗi khát khao và cần
thiết đối với ông; thế thì quan hệ của họ nên chấm dứt từ đây.
Nhưng Arthur vẫn còn run lắm. Mabel tỏ
ra nhỏ nhen, vụn vặt và ông không tin là cô sẽ từ chối gặp nhau lần sau
nếu được đề nghị. Có một việc ông chắc chắn nhất - ông sẽ không bao giờ
dùng địa chỉ trữ tình đó bên bờ sông để làm nơi hò hẹn nữa.
Arthur đến phòng hoà nhạc một mình và
sau vài cốc rượu, trong không khí sôi động của âm nhạc, ông chỉ còn nghĩ
sự việc vừa qua là sự tưởng tượng. Làm sao một người chết có thể hiện
về như thế được ?
Sáng hôm sau, Arthur gặp Mabel đến cửa
hàng nhưng lần này bên cạnh cô là một bạn trai mới và cô phớt lờ ông.
Ô, thưa bà quả phụ trẻ, nếu cô làm như thế thì tôi cũng sớm tìm người
khác, một người hấp dẫn hơn và không sợ bị nhìn thấy ở nơi công cộng như
cô.
Sự lựa chọn tiếp theo của ông là một
cô chồng còn sống nhưng ở trong hải quân, phải xa nhà quanh năm. Tên cô
ấy là Alice. Cô không đẹp nhưng dễ nhìn, có trái tim nồng nàn và cơ thể
rất khêu gợi. Cô thường mời ông đến nhà chơi.
Alice nấu một bữa ăn ngon, có cả bia
và rượu Gin. Cô còn mời ông hút xìgà, có lẽ của chồng cô, Arthur nghĩ
thầm, tự tay châm cho ông hút rất ân cần. Ông ngả người xuống ghế, lòng
tràn ngập cảm giác dễ chịu, khoan khoái. Alice ngồi bên ông, họ vuốt ve,
âu yếm và hôn nhau. Lát sau cô đứng dậy.
"Hút nốt điếu xì gà của anh đi, còn em
đi thay quần áo đây, Arthur". Mắt cô nhìn ông khêu gợi, mời mọc. "Lúc
nào em gọi thì anh lên nhé".
"Em biết là anh nóng lòng mà," ông đáp lại, "đừng lâu quá nhé em yêu".
Dường như khoảng một hay hai phút sau,
Alice quay xuống, quần áo vẫn mặc trên người, nhưng là bộ quần áo khác,
xung quanh cô là luồng không khí lành lạnh ghê ghê. Ông đứng chồm dậy,
điều xì gà rơi xuống thảm, không còn tâm trí đâu để thấy nó đã bắt lửa
cháy âm ỉ.
Một nỗi sợ hãi ập đến, không phải
Alice đang đứng trước mặt ông mà là hồn ma của Edith, khuôn mặt người
chết trắng mốc nhìn ông lừ lừ. Mới vài phút trước đây ông còn đứng chỗ
này lòng tràn ngập hạnh phúc và thèm khát, còn giờ đây hai chân ông chôn
chặt xuống sàn, cứng người vì sợ, hai cánh tay khô khốc, xương xẩu và
lạnh lẽo ôm lấy cổ ông, hai con mắt nguyền rủa ông, từ hai vành môi xám
xịt phun ra luồng hơi thối của cơ thể người chết đang phân hủy.
Đúng lúc đó giọng nói nhẹ nhàng từ
trên gác vọng xuống : "Anh lên được rồi đấy, Arthur yêu dấu". Bóng ma
lại biến mất. Nhưng cảm giác hai cánh tay toàn xương vẫn đè trên cổ ông,
mùi xì gà không át nổi mùi mộ và cơ thể người chết.
Ông bị kích động. Ông chạy bổ đi mặc
bóng người mời gọi ông đã xuất hiện trên cầu thang. Alice hốt hoảng thấy
ông lao vụt ra ngoài không còn kịp đóng cửa lại. Arthur chạy nhanh như
bị ma đuổi sau lưng.
Cuộc tình ngắn ngủi với Alice chấm dứt
ở đấy. Suốt cả tuần sau đó ông chỉ ở rịt trong nhà tự an ủi bằng rượu
Scotch. Cửa hàng gặp khó khăn vì ông bỏ bê công việc. Arthur nhận thấy
không thể tiếp tục như thế này được nữa. Ông quyết định đóng cửa hàng và
chuyển lên London. ở thành phố lớn đó, bóng ma Edith không còn ám ảnh
được ông nữa và ông có thể bắt đầu cuộc sống mới. Công việc tiến hành
thuận lợi khiến ông cảm thấy hạnh phúc và tinh thần thoải mái hơn.
Arthur có hai cô trợ lý và một cô tên
là Mary Thompson nhanh chóng hấp dẫn ông. Chẳng bao lâu sau, quan hệ của
họ đi xa hơn quan hệ bè bạn.
Cũng có khi nỗi ám ảnh ngày xưa trở về
đe dọa ông. Như cái hôm ông cùng Mary đi xem vở Vụ án mạng ở kho thóc
màu đỏ. Đến cảnh người đàn ông rủ bạn gái vào kho thóc rồi giết hại cô,
ông giật nảy người; quyển sách đang cầm trên tay tuột rơi xuống sàn.
Mary ngồi cạnh thấy người ông run rẩy. Ông sợ hãi quay sang nhìn cô. Có
phải Mary bằng xương bằng thịt không ? Hay Edith trở về thay chỗ bạn
tình mới của ông ?
Ông nắm chặt bàn tay đang chìa ra, nó
ấm và mềm mại. Ông cố gắng trấn tĩnh và an ủi Mary rằng mọi thứ đã ổn,
có lẽ vừa rồi là do nhiễm lạnh và hơi mệt. Thế nhưng từ lúc đó ông không
thể từ bỏ được ý nghĩ hồn ma đáng ghét vợ ông đã theo ông lên London.
Vở kịch kết thúc, Mary khẩn khoản đòi
đưa ông về nhà, trên đường cô ghé tiệm rượu mua thêm chai whisky. "Anh
cần một cốc sữa nóng và rượu," cô nói. "Anh phải uống hết em mới về".
Ngày thường Arthur hẳn đã vui vẻ chấp nhận, nhưng hôm nay ông sợ và tìm mọi cách xua đuổi cô.
"Anh hứa với em anh sẽ uống sữa nóng
và whisky. Em không phải bận tâm quá vậy, em rất tốt với anh, Mary thân
yêu". Nói thế nhưng ông không từ chối mãi được. Arthur mở cửa cho Mary
vào, không quên quay lại sau lưng nhìn xem có bóng nào không.
Ông bật bếp ga đun sữa. Mary buồn cười
khi thấy ông hôm này làm gì cũng nhanh vội, thậm chí ông còn không thèm
hôn cô suốt từ khi họ vào trong nhà; hiếm khi ông bỏ lỡ dịp nào chỉ có
hai người với nhau.
Họ đang hôn nhau thì ông giật mình khi
nghe thấy tiếng đập cửa dưới gác. Mary cũng nghe thấy và nói có lẽ ông
vẫn để mở cửa ngoài lúc vào nhà.
"Anh xuống khoá cửa lại đi," cô nói.
Ông lưỡng lự. Ông thấy ớn lạnh trong lòng. Chắc chắn ông đã khoá cửa cẩn
thận lúc họ vào nhà nhưng làm sao đây khi ông không thể nói với Mary
rằng ông sợ bóng tối và sẽ chết khiếp nếu ông gặp người đó dưới tầng
một.
Ông vội vàng chạy xuống, mau mau chóng
chóng cho xong việc. Cửa vẫn đóng, ông gạt thêm chiếc then cửa bằng mấy
ngón tay run rẩy.
Thình lình ông ngửi thấy mùi xác chết,
ông hoảng hốt quay lại, khiếp sợ vì biết trước sẽ nhìn thấy gì. Cô ấy
đứng kia, đứng ngay giữa đường đi, chặn đường lên gác của ông. Mặt cô đã
chuyển sang màu lục, hai gò má chảy rữa kinh tởm, môi bị gặm gần hết
khiến hai hàm răng nhô cả ra ngoài. Lúc hai cánh tay chỉ còn xương đưa
lên cổ ông buộc ông phải nhìn thẳng vào hai hốc mắt sâu hoắm không còn
con ngươi, sức chịu đựng của ông đã hết.
Đúng lúc đó Mary gọi ông lên gác, bóng
ma biến mất để lại mình ông ớn lạnh đến tận chân tóc, người run rẩy đến
mức làm cho các cơ thịt méo xệch đi, lộn mửa vì mùi người chết rữa vừa
hít phải. Khi Mary nhìn ông, cô cũng chết khiếp : người ông trắng bệch,
run lẩy bẩy không ngớt.
Việc duy nhất ông ước ao bây giờ là
phải rời xa cô gái này. Nhưng Mary quá sốt sắng, bắt ông phải đến ngồi
bên lò sưởi và đưa cho ông sữa nóng cùng rượu whisky. "Chắc anh vừa trải
qua một nỗi sợ hãi kinh khủng, Arthur yêu dấu, vì thế em nghĩ anh nên
nằm nghỉ cả ngày mai cho khỏe. Bọn em có thể quản lý cửa hàng được, lúc
nào rỗi em sẽ lên thăm anh ngay".
Lời đề nghị chân tình của Mary lại
khiến Arthur cảnh giác. Edith đời nào chấp nhận chuyện đó ! Bóng ma đó
trở về doạ ông lần nữa thì ông chết mất. Thế thì chẳng còn cách nào khác
là Mary phải ra đi, nhưng nhất thời ông chưa biết nói với cô thế nào.
Cuối cùng Mary cũng ra về, ông lên
giường nhưng giấc ngủ mệt mỏi thỉnh thoảng lại bị ngắt quãng bởi những
cơn ác mộng hãi hùng. Người vợ quá cố cùng ngủ trên giường với ông, mùi
xác chết không tan khỏi hệ khứu giác của ông. Hai cánh tay xương xẩu
nặng nề vắt ngang ngực ông khiến ông thở rất nặng nhọc. Ông không tài
nào thức dậy được dù cố bao nhiêu đi nữa. Một sức nặng vô hình đè chặt
lên ông không cho ông thoát. Ông vật lộn mãi với nó, cuối cùng thức dậy
lúc nào không biết.
Sáng hôm sau Mary khóc sướt mướt khi
ông viện đủ lý do để chấm dứt mối quan hệ nửa chừng của họ. Ông thấy
thương cô gái nhưng có thể làm gì bây giờ. Edith là người thắng cuộc.
Lời nguyền của cô ấy trước lúc chết đã trở thành sự thật. Ông không
thoát đi đâu được.
Dạo này ông hay bỏ bê công việc ở cửa
hàng, đến quán rượu thường xuyên, về muộn, say mèm. Mary cảm thấy ái
ngại. Cô gái tốt bụng thuê về một tay nhân viên trẻ, nhưng hắn tỏ ra
không thích hợp. Arthur cũng không quan tâm. Hồn ma Edith không còn về
dọa ông nữa nhưng sức khoẻ Arthur yếu đi trông thấy. Ông ăn ít, uống
nhiều.
Một buổi sáng chủ nhật, ông đi lang
thang rồi thế nào lại bước chân tới nhà thờ. Bóng người chẳng thấy đâu
mà chỉ thấy bóng Edith. Một Edith trẻ tuổi như hồi họ mới cưới. Cô đề
nghị ông đi theo ra nghĩa địa. Ông sốt sắng đi theo, bước chân xiêu xiêu
vẹo vẹo đến bên mộ Edith.
Đứng bên cạnh ngôi mộ đá ẩm ướt, Edith
giang rộng hai tay chờ đón ông và ông lao vào vòng tay ấy như một đứa
trẻ sà vào lòng mẹ. Hai cánh tay chết vừa khép lại thì bộ mặt Edith ông
nhìn thấy lần cuối cùng hiện về - vẫn hai gò má chảy rữa, hốc mắt rỗng
sâu hoắm. Tim ông đập dữ dội, cổ họng tắc nghẽn không thở được. Giống
như cơn ác mộng ông phải chịu đựng bao lâu nay, nhưng không phải giấc
mơ, bởi ông cảm thấy rõ ràng những giọt nước mưa - hay nước mắt - ướt
nhoà mặt ông.
Sáng hôm sau, người ta tìm thấy xác
Arthur nằm ngang mộ vợ. Họ không nhận ra ông nếu không tìm thấy chiếc ví
ở trong túi. Ông được chôn cất cẩn thận ngay cùng ngôi mộ của vợ. Bạn
bè đều nghĩ ông muốn được bên vợ ở thế giới bên kia.
Mãi sau này nhiều người đồn ông hiện
về tổ chức cuộc họp mặt nói rõ nguyên nhân cái chết năm xưa. Không ai
dám chắc thực hư thế nào.



0 Nhận xét