Chưa
đầy ba phút sau, Tâm Giao trở ra với xâu chìa khóa xe trên tay như sắp
sửa phải đi đến nơi nào một cách vội vã khiến cho thân mẫu của nàng phải
lên tiếng:
- Chuyện gì vậy con?
Vừa bước tới thềm cửa, nàng trả lời mẹ bằng một giọng nói đứt quãng trong khi bàn tay run run đặt lên cái nắm cửa:
- Nhỏ Julianne Tuyết Phương đã chết!
Xác của nó đã đưa về nhà quàn hồi sáng sớm nay. Con phải đến đó ngay lập
tức! Tội nghiệp quá mẹ ơi!
Nghe tin chẳng lành, mẹ nàng sửng sốt
đến muốn sụm cả đôi chân, không kịp hỏi thêm con điều gì, đưa nhanh tay
vịn lấy cái tựa ghế gần đó cho khỏi ngã, trong khi Tâm Giao đi như bay
như biến ra chiếc xe của nàng đậu trên driveway ở sân nhà. Những người
còn lại, không ai giữ được bình tĩnh để tiếp tục bữa ăn sáng thường lệ
cuối tuần. truyen ma
Nắng đã lên cao, bầu trời xanh trong
vắt, đó đây điểm lưa thưa dăm ba cụm mây trắng xóa của những ngày bắt
đầu một mùa hè hứa hẹn nhiều oi ức.
Chưa đầy nửa tiếng đồng hồ sau, Tâm
Giao đã có mặt tại nhà quàn giữa bầu không khí tĩnh lặng u buồn, đèn nến
khói nhang nghi ngút trước một cỗ quan tài nằm lặng lẽ chơ vơ dọc theo
sát vách tường với những tràng hoa phúng điếu đầy màu sắc, trong khi hầu
hết mọi người thuộc gia đình thân tộc của Julianne Tuyết Phương đã có
mặt đầy đủ. Ðôi mắt mọi người đỏ hoe còn đọng đầy ngấn lệ. Kể cả Ðoàn
Hùng, vị hôn phu của Tuyết Phương cũng đã được cấp báo, phải bỏ ngang
việc trong sở làm. Nhìn dáng điệu thiểu não khổ sở, quần áo xốc xếch với
cái nút thắt cà vạt trên cổ áo sơ mi có những lằn sọc đen thưa của Ðoàn
Hùng trễ xuống, Tâm Giao cũng đoán biết được nội tâm của người thanh
niên đang ấp yêu nhiều mộng đẹp tương lai này sầu khổ đến độ nào trước
di ảnh của người tình vừa quá cố. doc truyen
Tâm Giao nhẹ gật đầu đáp lại từng đôi
mắt hoen lệ chào hỏi của những người trong gia đình Tuyết Phương. Nàng
bước lại bàn thờ, nơi đang đặt di ảnh của người bạn gái chí cốt đột
nhiên hóa ra người thiên cổ, đốt nhanh cho nàng một nén hương rồi lâm
râm cầu nguyện và thì thầm với người đang yên nghỉ trong cỗ quan tài
trùm phủ màu lụa trắng như nàng đang tâm sự với chính mình:
Hãy yên nghỉ nhé, Tuyết Phương! Dù sao
chuyện cũng đã xảy ra rồi. Kể từ nay, tao với mày là hai miền âm dương
cách biệt, còn đâu tìm lại được những năm tháng tụi mình vui sống chơi
đùa học hành thi cử, dệt mộng đời bên nhau với biết bao kỷ niệm đẹp đẽ
trong đời. Ðâu nào ngờ, chỉ còn hơn một năm ngắn ngủi nữa, chúng mình sẽ
thi ra trường. Chừng đó, mày với anh Ðoàn Hùng sẽ trở thành đôi vợ
chồng đẹp duyên nhất. Còn tao sẽ thực hiện được giấc mộng đã ôm ấp và
tâm sự cùng mày suốt mấy năm qua. Giờ đây, mày sống khôn chết thiêng,
hãy yên tâm an nghỉ. Chuyện thế gian tục lụy đầy khổ lụy, chúng tao sẽ
gánh hết cho mày. Chỉ có những người còn sống như tao, như anh Ðoàn Hùng
của mày và những người thân yêu là vẫn còn phải cưu mang gánh vác mọi
chuyện trên đời chẳng biết đến bao giờ...
Nói với người bạn gái quá cố đến đây,
như không thể cầm giữ được tấm lòng xót thương nhớ bạn, Tâm Giao òa lên
khóc một cách tức tưởi nghẹn ngào. Khóc như chưa bao giờ Tâm Giao có cơ
hội được khóc, nàng để tự nhiên cho những giọt nước mắt dàn dụa tràn ra
trên khuôn mặt sầu héo tả tơi tiếc thương cho người bạn gái vắn số, bất
hạnh của mình cho đến khi Tâm Giao không còn tự chủ thêm được, nàng rũ
xuống đúng vào lúc Ðoàn Hùng liếc sang, nhác thấy, vội đưa hai tay đỡ
lấy tấm thân mềm nhũn của Tâm Giao. Hai người em trong gia đình của
Julianne Tuyết Phương cũng vội chạy đến phụ với Ðoàn Hùng, dìu Tâm Giao
ra dãy ghế ngoài hành lang để cho nàng ngồi xuống hồi tỉnh.
Cuối ngày, Tâm Giao cùng với Ðoàn Hùng
và một người em trai của người quá vãng tự ý nán lại nhà quàn để canh
xác và thay phiên nhau thắp nhang nến cho Tuyết Phương cho đến giờ gần
khuya nhà quàn đóng cửa, họ mới lầm lũi rủ nhau ra về, trong lòng người
nào cũng đầy phiền muộn và lưu luyến thương xót cho một người rất thương
yêu đang giữa tuổi xuân thì đầy hoa mộng, mà giờ đây, phải một mình ở
lại trong căn phòng nhà quàn lạnh lẽo hoang vắng. Họ nhìn lại di ảnh của
Tuyết Phương với khuôn mặt tròn đầy, nụ cười nhẹ nở trên môi và đôi mắt
tinh anh nghịch ngợm giữa bờ tóc đen huyền phủ trên đôi vai tròn lẳn,
như nàng muốn nhắn gởi đến họ một điều gì mà lúc sinh thời trong cuộc
đời đầy hối hả, Tuyết Phương chưa một lần kịp ngỏ.
Ngày kế tiếp sang đến ngày thứ ba thì
Tâm Giao, sau khi liên tiếp dành hết thời giờ đến chăm lo quanh quẩn bên
quan tài của bạn, lại thêm tâm tư buồn phiền đến biếng ăn mất ngủ, sức
khỏe và tinh thần đã có vẻ sa sút. truyen hay
Thân mẫu của Tâm Giao vốn là người tu
tịnh lâu năm, bản chất bà phúc hậu hiền hòa, giữ giới chay trường từ sau
khi cha của nàng tạ thế đã nhiều năm. Bà ở vậy sống bên cạnh bốn người
con đã đến thời khôn lớn và thành đạt ở xứ người, trong đó có Tâm Giao,
là con gái út trong nhà. Không có ai hơn bà, hiểu rõ quan hệ bạn hữu đằm
thắm giữa Jessica Tâm Giao và Julianne Tuyết Phương, nay đột nhiên cô
hóa ra người thiên cổ sau cái chết thê thảm nhất của một đời người con
gái đầy hứa hẹn ở tương lai theo lời thuật lại của gia đình Tuyết Phương
đã kể cho bà nghe về cái chết đau thương của nàng. Trong tâm tư của
người mẹ dày công tu tịnh, thân tâm trong sáng như bà bắt đầu dấy lên
niềm lo âu khi bà cảm nghiệm được đôi điều khác lạ sau ngày thứ ba, khi
Tâm Giao lặng lẽ mở cửa bước vào nhà sau trọn một ngày lưu lại nhà quàn
để kề cận bên xác người bạn gái đã chết.
Tuyết Phương là một cô gái Việt Nam
trẻ đẹp, thông minh vui tính, bản chất sinh động vô tư yêu đời. Chàng
trai nào giáp mặt nàng một lần cũng khó tránh được niềm rung động mang
mang vương vấn trước dung mạo tươi trẻ hồn nhiên, nhất là đôi mắt đen
tròn tinh anh minh mẫn đầy sức cuốn hút của nàng. Vừa cần mẫn đi học vừa
chăm chỉ đi làm cho đến khi trở thành một sinh viên ưu hạng, được cấp
học bổng, vào nội trú và sắp tốt nghiệp ra trường.
Từ mấy năm nay kể từ khi Tuyết Phương
chọn thi tuyển vào phân khoa thần kinh làm môn học chính. Nàng đã dọn
vào trọ học hẳn trong (Dome), buộc phải xa cách gia đình và quan hệ tình
yêu khắng khít với Ðoàn Hùng, mối tình bạn bè mật thiết với Tâm Giao
đến hơn 5 giờ bay ở một tiểu bang phía Ðông nước Mỹ. Hai người bạn gái
thân thương nhau hơn mười mấy năm dài, nay chỉ còn giữ mối thâm tình
liên lạc qua đường dây điện thoại hay vào những dịp lễ cuối tuần, Tuyết
Phương nôn nả bay trở về nhà, sống những ngày nghỉ tràn đầy yên vui hạnh
phúc gia đình, bạn bè cùng người tình bền tâm chờ đợi đến kỳ cưới hỏi
là Ðoàn Hùng, cũng là một thanh niên khỏe mạnh tuấn tú, lại đã thành
danh và có đời sống phong lưu mãn nguyện hơn người.
Không một ai có chút ngờ vực về mệnh
số ngắn ngủi và cái chết bạc phước của Tuyết Phương, người con gái mơn
mởn tràn trề hứa hẹn ở tương lai. Không một ai biết được sẽ có dấu hiệu
cho thấy nàng sẽ phải tiếp nhận một cái chết tức tưởi oan khiên giữa một
xã hội từng mệnh danh là văn minh tân tiến, tự do an toàn mà lại thường
sảy ra hằng hà sa số những chuyện man ri mọi rợ hơn bất cứ một quốc gia
chậm tiến, ăn lông ở lỗ nào khác. Ðiển hình là cái chết quái đản của
Tuyết Phương, một cô gái Á Ðông hiền thục dịu dàng, lương thiện và tiềm
tàng nhiều hứa hẹn sẽ dâng hiến tài năng cho con người, cho đời sống văn
minh khoa học như cô, nào cô đã gây ra công tội gì để nảy sinh ra lòng
thù hận ác tâm từ một người bạn học dị chủng lưu trú cùng phòng, đến nỗi
phải xuống tay tàn sát dã man Tuyết Phương như một kẻ thù chỉ với một
chút lòng đố kỵ nhỏ nhen?
Dù sao, thảm cảnh thương tâm cũng đã
xảy ra rồi! Người con gái đang yêu đã không còn hiện tiền để cùng với
người yêu thề non hẹn biển, họ cùng vui sống bên nhau, cùng hưởng trọn
với nhau niềm hạnh phúc vô biên mà tình yêu đã dành sẵn cho hai người.
Ðể bây giờ nàng đang nằm bất động trong cỗ quan tài buồn cùng với tấc
lòng tiếc thương đìu hiu cô quạnh của một cái xác cứng lạnh vô tri không
kém những người còn sống đang hết dạ thương tiếc Tuyết Phương.
Có còn chăng chỉ là mỗi xác thân khô
lạnh đang nằm bất động trong cỗ áo quan tài với khuôn mặt đầy đặn, đẹp
tựa trăng rằm đang nhắm nghiền đôi mắt bồ câu không bao giờ còn hé mở
như trong cơn mơ say ngủ thiên thu. Có còn chăng chỉ là mối thương tâm
chất ngất đành đoạn của một oan hồn uổng tử vẫn còn đang nặng lòng tiếc
nuối, luyến ái tấm thân xác phàm trần, rồi sẽ vất vưởng lang bạt đó đây.
Có còn chăng là lòng yêu thương vời vợi của Ðoàn Hùng, của người bạn
gái sinh thời Tâm Giao, của những người thân yêu trong gia đình đã hai
mươi mấy năm qua thương yêu chiều chuộng Tuyết Phương như một bảo vật
trân quý nhất trong cuộc đời.
Nàng đã tức tưởi cùng với nỗi kinh
hoàng dị ngộ trút linh hồn ra ngoài thân xác đang độ mãn khai giữa lúc
ngủ say, trong cơn điên cuồng bất loạn tâm thần vì lòng đố kỵ nhỏ nhen
của một con hoang thú dã man sống giữa thời kỳ khoa học tiến bộ. Tuyết
Phương tới tấp nhận chịu những mũi dao oán hận oan nghiệt đâm nát thân
thể của nàng để rồi lìa đời không kịp một lời trăn trối, để rồi hồn
phách của Tuyết Phương cùng tận ngỡ ngàng thoát bay ra ngoài thân xác
đầy tiếc nuối mà chưa kịp hiểu được vì sao, để rồi hồn thiêng cô gái trẻ
phải chết bất đắc kỳ tử chưa biết sẽ phải tiêu diêu nương tựa ở cõi
nào.
Tâm Giao bước vào nhà mang theo cả một
luồng tử khí lạnh buốt tỏa ra sau mỗi bước đi của nàng. Nhìn thấy bóng
mẹ thấp thoáng dưới ánh điện mờ mờ ngoài phòng khách, nhưng Tâm Giao
lặng im không thốt nửa lời, lầm lũi bước vào phòng riêng. Mẹ nàng có hơi
chột dạ.
Bà cụ liên tưởng tức khắc đến những
diễn biến huyền bí của thế giới vô hình có thể xảy đến với Tuyết Phương.
Tất cả những kiến thức siêu linh mà bà ta chuyên tâm đọc và chiêm
nghiệm từ nhiều pho sách tân, cựu thuật lại những tiến trình của thế
giới siêu linh, về những cái chết bất đắc kỳ tử của những người còn trẻ
tuổi bị những tai biến hàm oan, bất ngờ phải chết một cách đột ngột đến
không thể trút được một lời trăn trối giữa lúc còn nặng nợ trần gian,
còn nặng lòng với những qua hệ yêu thương tình cảm với những người thân
thuộc, còn luyến lưu và khao khát sự sống trong chính thân xác cố hữu
của mình. Linh hồn của họ tùy vào nghiệp lực lúc sinh thời mà sẵn lòng
ra đi hay còn cố luyến lưu tìm đủ mọi phương cách để mong được tiếp tục
cuộc sống phàm trần.
Ðây chính là hoàn cảnh hết sức bi
thương khốn khổ của Tuyết Phương! Nàng sẽ muốn thổ lộ bao điều với song
thân, với bè bạn trong đó có Tâm Giao, có Ðoàn Hùng là người cô yêu
thương bằng tất cả trái tim nồng nàn tha thiết nhất, mà tuyệt nhiên nàng
không nhận được một câu trả lời. Lúc này, Tuyết Phương tuy đã chết
nhưng nàng đang nhìn thấy rất rõ mọi người quây quần bên cạnh thân xác
của nàng mà tiếc thương đau khổ, mà khóc sướt mướt nhói lạnh cả tim gan.
Chắc chắn sẽ có đôi lần Tuyết Phương tự hỏi:
Tôi chết rồi sao? Làm thế nào bây giờ?
Và nàng cảm thấy đau xót y hệt như một con cá bị ném ra khỏi nước, nằm
trên một bãi cát nóng khô. Tự trong thâm tâm của một hồn ma hoang dại,
Tuyết Phương cảm thấy đau khổ tột cùng. Rất nhiều lần, nàng đã hét to
lên trước mặt những người thân yêu đang khóc:
- Tôi đang ở đây! Tôi đang ở đây! Xin đừng khóc!!!
Nhưng tiếng nói của nàng chỉ vang động
cho nàng nghe. Không một ai có phản ứng gì khác. Tới chừng đó, Tuyết
Phương mới tự cảm thấy vô vàn đau khổ, nàng thầm nghĩ:
- Tôi chết thật rồi! Than ôi! Tôi chết thật rồi!!!
Bà cụ thân mẫu của Tâm Giao không có
mặt tại nhà quàn, nhưng nhìn dáng con gái của bà u buồn ủ rũ cùng với
luồng khí lạnh ùa đến khi Tâm Giao vừa đẩy cửa bước vào nhà, bà đã có
thể kết luận về những gì bà đang suy tưởng về linh hồn của Tuyết Phương
giờ đây đang cố gắng khước từ một cách sống lang thang bất chợt và vất
vưởng trong cõi u minh.
Cô đã chiếm hữu ngay cơ hội gần gũi
nhất để trú hồn trong thân xác con gái của bà, của Tâm Giao. Bà cụ hoảng
hốt khi nhận thức ra điều này.
Vì đó chính là những thói quen của
thần thức trong tình trạng quá độ lúc Tuyết Phương cố gắng đi tìm sự tái
sinh. Nhưng khổ thay! Vào lúc này, mọi sự vui buồn sướng khổ của một
linh hồn đều tùy thuộc vào nghiệp lực khi nàng còn tại thế. Tuyết Phương
sẽ thấy rõ rệt mọi vật mọi người, từ nhà cửa xe pháo, phố phường đến
Ðoàn Hùng, đến những người trong gia đình thân tộc, đến cô bạn gái thân
thiết Tâm Giao, đến ngay cả thân xác của mình. Sau cùng thì Tuyết Phương
phải hiểu:
Bây giờ tôi đã chết thật rồi! Biết làm sao đây?
Nàng sẽ bị sức nặng của bao ưu phiền áp chế đến nỗi nẩy sinh ra tư tưởng:
- Ôi! Sao không cho tôi một tấm thân xác?
Và trong lúc nghĩ như vậy thì linh hồn
của Tuyết Phương cứ lang thang đây đó chỉ với một dụng ý duy nhất là để
đi tìm một xác thân để cho linh hồn có một nơi trú ngụ ấm áp và có
dương lực để biểu thị những điều cần phải nói hay làm với những người
thân yêu.
Nhưng than ôi! Tuyết Phương không biết
được rằng nàng đang ở trong tình trạng quá độ của kinh nghiệm thực tại
kéo dài, cho nên đã gần một chục lần, nàng tìm đủ mọi cách để trở vào
chính thân xác của nàng. Nhưng bây giờ thì tấm thân ngà ngọc tràn đầy
nhựa sống của nàng khi xưa đã bị cứng lạnh, còn sắp sửa đến thời kỳ băng
hoại hư thúi thì nàng phải làm sao?
Do vậy, nhưng Tuyết Phương chẳng thể
tìm được một chỗ để nhập vào. Nàng có cảm tưởng như bị chèn ép trong
những kẽ nứt của hố sâu, giữa những khối đá tảng khổng lồ nặng nề. Nàng
đang trải qua một tiến trình thực nghiệm về sự thống khổ của một kiếp
sống mà cái chết đến một cách cực kỳ đột ngột và thương tâm. Nàng tha
thiết tìm cách để có thể tái sanh. Tuy nhiên, cho dù ước vọng đó của
Tuyết Phương có thành tựu, nàng cũng sẽ chỉ gặp những muộn phiền. Nhưng
Tuyết Phương chưa hoàn toàn thông hiểu điều đó. Nàng chỉ mong thực hiện ý
muốn theo bản ngã riêng tư, cho đến khi những người thân của nàng tim
gặp các vị giáo chủ cao minh để mời các vị này đến tận chỗ để cử hành
cùng một lúc những nghi thức chỉ đạo, dẫn giải cho linh hồn của Tuyết
Phương hiểu biết phải hành xử như thế nào để giúp cho hồn nàng không bị
đọa vào các cõi dưới (địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh), để thu nhập những
điều ích lợi vĩnh cửu cho một người đã chết.
Trong khi thân mẫu của Tâm Giao chưa
kịp thông báo cho tang gia biết những nghi thức tôn giáo cần được tiến
hành thì đã sẵn sàng có một xác thân thật dễ dàng và thích hợp nhất để
linh hồn Tuyết Phương có thể nhập vào để mưu tìm một hình thức kéo dài
nghiệp lực... Ðó là người bạn gái Tâm Giao thân mến của nàng. Tuyết
Phương đã lưu trú linh hồn của nàng trong bối cảnh mượn xác của Tâm Giao
kể từ giây phút ấy. Nhưng khi đã hoàn thành được ý nguyện của mình,
Tuyết Phương vẫn không thể tránh được mọi điều buồn khổ. Nàng vẫn cảm
thấy bơ vơ lạc lõng rồi đột nhiên nảy sinh ra những tư tưởng luyến
thương hoặc nổi loạn, quấy phá tất cả mọi người. Linh hồn của Tuyết
Phương đã chính thức lưu ngụ vào một phần trong thân xác của Tâm Giao kể
từ giây phút vọng tưởng đó!
Thân mẫu của Tâm Giao thử lại lần cuối
ý nghĩ của bà bằng cách giữ sự thầm lặng quan sát dáng điệu đi đứng,
ngôn từ, thói quen cùng những sở thích thường lệ của Tâm Giao. Và, bà đã
có câu trả lời rõ rệt. Nhất là, ở những nơi những lúc nửa sáng nửa tối,
bà tập trung sự chú ý nhìn vào một nửa khuôn mặt của con gái bà. Bà
nhận diện thực rõ ràng khuôn mặt của Tâm Giao một nửa thấy bên ngoài có
phần ánh sáng. Còn một nửa bên kia, chìm khuất vào phần bóng tối mờ mờ
phảng phất dáng dấp nhân diện của Tuyết Phương, tuy không được rõ nét,
nhưng khi cần, bà xử dụng một nhãn thức xuất thế phi thường đã giúp cho
bà hiểu một nửa sự sống là của Tâm Giao, một nửa trú thân giờ đây đã do
Tuyết Phương ngấm ngầm biểu thị và đốc thúc những quyết định thầm kín
của Tâm Giao.
Bà biết ngay phải làm gì để sớm chấm
dứt tình trạng nhất sinh lưỡng hồn, có thể khiến cho Tâm Giao, con gái
của bà trở thành người thất tán hồn phách, sống ngơ ngơ ngẩn ngẩn như kẻ
không còn tự chủ để tự quyết định đúng đắn tất cả những ý nghĩ của
nàng. Bà vội rút vào phòng riêng, nhấc điện thoại gọi đến trình bày tự
sự cho một vị giáo chủ cao minh hành đạo ở trong vùng. Ðồng thời, bà
cũng gọi cho song thân của Tuyết Phương vốn là chỗ rất thâm tình để
trình bày tất cả những điều bà đã phát hiện cùng với những dự định để
tìm cách cầu siêu tịnh độ cho Tuyết Phương. Cũng là cách tìm lại quân
bình tâm thức cho Tâm Giao, người con gái út yêu thương của bà.
Ðiện thoại xong, trước tất cả mọi việc
cần phải gấp rút thi hành ngay sau đó, bà tiến sang cửa phòng đang đóng
im lìm của Tâm Giao, từ tốn gõ nhẹ mấy tiếng. Không thấy Tâm Giao lên
tiếng trả lời. Bà đẩy cánh cửa ghé nhìn vào. Tâm Giao nằm say ngủ bình
thường. Nhìn nét mặt của cô con gái, một nửa chìm xuống phần vải gối êm,
phần còn lại bình dị như mọi lúc thường. Bà cụ yên lòng để lại cho con
một mảnh giấy dặn dò theo lệ:
Ðêm nay con đừng về khuya quá kẻo bị lạnh, cảm thì khổ nghe con!
Tâm Giao thức dậy sau một giấc ngủ
dài. Dù là đêm mùa hè, theo thói quen, mẹ nàng vẫn cài kín các cánh cửa
kính để đảm bảo cho mọi sự an toàn, nhưng Tâm Giao vẫn cảm thấy trong
người nàng lạnh buốt khác thường. Nàng mặc thêm một cái áo len dày và đi
ra ngoài nhà bếp để tìm một vài món ăn. Lục lọi một lúc, Tâm Giao ngồi
xuống ăn hết 3 cái trứng (ốp-la), nửa ổ bánh mì và một ly cao sữa lạnh.
Nàng nhắc điện thoại và không cần coi phone book, nàng gọi đúng số phone
của Ðoàn Hùng, nói với chàng rằng nàng đang rất muốn gặp anh lắm. Bên
đầu dây bên kia, Ðoàn Hùng trả lời với giọng còn ngái ngủ:
Có chuyện gì cần lắm không vậy Tâm
Giao? Sáng sớm ngày mai chúng ta còn phải đến nhà quàn sớm với Tuyết
Phương để cùng dự lễ đọc kinh cho nàng. Chắc em đã biết?
Tâm Giao vờ như không nghe. Nàng khẩn khoản yêu cầu:
Em muốn gặp anh ngay bây giờ. Có việc cần lắm. Anh đến quán "Bờ Hồ" gặp em.
Nói xong nàng cúp máy, không kịp để cho Ðoàn Hùng nói thêm nửa lời.
Phần Tâm Giao, nàng trở vào phòng ngủ
lấy cái ví tay, nhẹ nhàng không gây một tiếng động nhỏ, rồi nàng lách
cửa ra xe rồ máy chạy thẳng đến nơi đã hẹn với Ðoàn Hùng.
Hai người chạm mặt nhau trong khu
parking lot, bên ngoài quán cà phê Mễ mở sớm giữa bầu không khí tinh
khôi của buổi đầu ngày, ánh đèn điện mù mờ chiếu lại từ những hộp đèn
còn sáng bên ngoài các căn tiệm chung quanh. Tâm Giao mở bật cửa nhưng
ngồi lại ngay xe như có ý chờ đợi Ðoàn Hùng đi tới. Nàng thản nhiên
không để lộ một chút khác thường nào cho đến khi người thanh niên mà lúc
thường Tâm Giao xem như một người anh trai khả kính, bỗng nhiên nàng
bước hẳn ra ngoài xe, chồm tới ôm chặt lấy Ðoàn Hùng, níu đầu chàng
xuống đặt một cái hôn nồng cháy trên môi chàng khiến cho Ðoàn Hùng quá
đỗi bỡ ngỡ, không kịp phản ứng đành đứng chết trân nhận lấy nụ hôn cuồng
dại của Tâm Giao. Nàng nói trong hơi thở dồn dập:
Em nhớ anh! Em nhớ anh! Nhớ anh lắm, biết không?
Ðoàn Hùng không tránh khỏi kinh ngạc trước cử chỉ quá thân mật và bất ngờ của Tâm Giao. Chàng vội vã khoác tay:
Tâm Giao! Em làm gì kỳ vậy? Em không nhớ chúng ta sắp sửa phải đến với Tuyết Phương?
- Nhớ! Em nhớ rõ lắm. Nhưng bây giờ
còn sớm, chưa tới giờ mà. Anh hãy chiều em một chút rồi em sẽ nói hết
mọi việc cho anh nghe! Chịu chưa?
Ðoàn Hùng lùi lại nửa bước như cố gắng
giữ lấy khoảng cách bình thường trong khi Tâm Giao cứ lù lù sấn tới.
Những nụ hôn cuồn loạn nàng tiếp tục đặt lên môi lên má của người thanh
niên đang bối rối vô cùng.
Rồi thay vì đưa nhau vào bên trong
quán cà phê "Bờ Hồ" như đã hẹn trước, Tâm Giao níu lấy tay Ðoàn Hùng kéo
chàng lên xe, rồ máy, chạy thẳng về phía Nam trên một xa lộ đã bắt đầu
có nhiều hơn ánh đèn xe lao đi vun vút trong lúc ánh bình minh bắt đầu
ló dạng phía chân đồi.
Xe chạy một lúc thì Tâm Giao lái rẽ
vào một lối đi tương đối nhỏ hẹp, dẫn đến một khu motel tọa lạc sát cạnh
một eo biển nhỏ có nhiều hàng cây xanh mát, không khí thật tĩnh lặng
bình yên. Tâm Giao tự động mở ví lấy ra một tấm thẻ tín dụng đưa cho
viên quản lý motel, nói với ông ta rằng nàng cần một căn phòng thoáng
mát cho hai người trong nhiều ngày và căn phòng trọ này có thể nhìn được
ra mặt biển. Nhất là nàng không muốn bất cứ một ai quấy rầy. Cần điều
gì thì nàng sẽ gọi. Viên quản lý vâng dạ rối rít rồi trao cho Tâm Giao
hai tấm thẻ nhựa có từ tính, chính là hai cái "chìa khóa" cửa phòng.
Cùng với Ðoàn Hùng ngơ ngơ ngáo ngáo
không biết người bạn gái vốn rất thùy mị của người mình yêu thường ngày
hôm nay đang làm những việc khác thường gì. Ðoàn Hùng chỉ có một cách
làm theo những yêu cầu của Tâm Giao.
Hai người bước vào phòng sau cánh cửa
đã khóa cẩn thận cả hai chốt trên và dưới, Tâm Giao nắm sợi dây kéo mạnh
để cho tấm màn vải che khung cửa sổ dạt về một phía cho ánh sáng ban
mai ùa vào làm rực rỡ căn phòng. Phía bên ngoài cửa sổ là một khu đất
trống hoang vu, hoa và cỏ dại mọc đầy, phe phẩy phất phơ đong đưa trong
nắng sớm. Xa hơn một chút nữa dưới kia là mặt biển vắng lặng mênh mông,
chưa thoáng một bóng người. Tất cả những ngọn đèn trang bị trong phòng
đều được Tâm Giao mở lên sáng chói. Ðoàn Hùng thờ thẫn đứng trông, chưa
biết phải phản ứng như thế nào thì Tâm Giao lên tiếng:
Anh lạ lắm phải không, Ðoàn Hùng? Anh
không tin rằng em là Julianne Tuyết Phương của anh ngày nào? Hôm nay em
phải mượn tạm thân xác của Tâm Giao, bạn em để cùng anh trò chuyện, ân
ái cho thỏa biết bao nhiêu mong nhớ đã qua kể từ mùa lễ Easter năm rồi?
Ðoàn Hùng nghe Tâm Giao nói như vậy,
chàng cũng thấy niềm sợ hãi gợn lên từ các lỗ chân lông. Tuy nhiên,
chàng cũng đánh bạo hỏi chuyện Tuyết Phương, giờ đây đang trú hồn trong
thân xác của Tâm Giao. Những câu hỏi Ðoàn Hùng gặn hỏi người yêu là
những câu chỉ liên quan đến những điều thật riêng tư giữa chàng với
Tuyết Phương mà không một ai biết, kể cả Tâm Giao, trong đó có những con
số bí mật thuộc trương mục cá nhân của hai người. Tuyết Phương, qua
hình dạng của Tâm Giao bằng xương bằng thịt, đã trả lời Ðoàn Hùng thật
rõ ràng chính xác. Tuyết Phương còn như thấu hiểu tâm trạng đầy ngờ vực
của người yêu, nhưng nàng cũng chẳng tỏ ra điều gì bất bình.
Như thói quen giữa hai người mỗi khi
hẹn hò ân ái, nàng sà vào vòng tay Ðoàn Hùng, tựa đầu lên vai người yêu
như muốn tìm lại nơi chàng một sự che chở bình yên. Nàng nói trong hơi
thở nhỏ nhẹ:
Ðoàn Hùng Anh hãy ôm chặt người em. Em cảm thấy lạnh lắm! Rồi hãy hôn em như mọi khi anh vẫn làm. Ði anh! Ði anh!...
... Chàng chợt tỉnh thức như vừa trải
qua một cơn mê tội tình, đúng vào lúc Tâm Giao (hay là Tuyết Phương,
Ðoàn Hùng cũng không biết rõ!) hé cặp mắt mãn nguyện nhìn chàng. Tâm
Giao choàng bật dậy như vừa trải qua một giấc chiêm bao. Có lẽ Tâm Giao
đã hoàn hồn nhận chân ra sự thật. Nàng bẽn lẽn dấu mặt đi...
- Anh...! Anh đã phạm một tội lỗi tày
trời mà anh... Chính anh không thể tự chủ được... Anh đã phá hoại... Phá
hoại Tâm Giao. Anh biết phải làm sao bây giờ?
Gương mặt thành khẩn của người thanh
niên nói lên tất cả nỗi niềm ái ngại ăn năn. Chàng không hề có chút chủ
tâm cố ý dụ dỗ và phá hại đời con gái của Tâm Giao. Nhưng mọi việc đã
diễn ra trong khoảng thời gian rất mực bình thường.
Phần Tâm Giao như đang phải sống lẫn
lộn trong một trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Nửa cũng ái ngại muộn phiền,
nửa còn lại thì tỏ ra hoàn toàn hưng phấn, khiến khuôn mặt của Tâm Giao
có lúc rạng rỡ vô bờ, khi thì trĩu nặng mối ưu tư da diết.
... Hai người bình thản rời khỏi phòng
trọ, không quên máng tấm bảng có đề chữ "Do not disturb" lên cái nắm
cửa. Họ lấy xe quay ngược hướng cũ trở về. Không quên dặn dò viên quản
lý:
Chúng tôi đi ra ngoài một lát và sẽ trở lại. Không cần thiết phải làm sạch sẽ căn phòng!
Họ trở lại quán "Bờ Hồ" để cho Ðoàn
Hùng lấy xe của chàng rồi hai người nối gót lái xe trở về khu nhà quàn
mà mọi người đang thắc mắc không biết vì sao bỗng nhiên hôm nay cả hai
người, Tâm Giao và Ðoàn Hùng đều cùng một lúc vắng mặt, cũng cùng một
lượt trở lại nơi đây.
Hai người rất tâm đầu ý hợp khi phải trả lời các câu hỏi của mọi người chung quanh:
- Anh Ðoàn Hùng đi đâu mà giờ này mới đến...?
- Chị Tâm Giao chắc phải giải quyết một số công việc phải làm...?
- Bộ hai người đi chung với nhau sao vậy?
Ðoàn Hùng mau mắn trả lời:
- Không phải! Chúng tôi đến đây vừa đúng lúc mà thôi!
Nhà xác hôm nay có thêm sự hiện diện
của nhiều người. Bên trong căn phòng để thi hài Tuyết Phương có nhiều
Phật tử tăng ni cùng với ba vị cao tăng được thỉnh đến đây để liên tục
cử hành các tang nghi tế tụng cầu siêu và "trò chuyện" với người đã chết
đang nằm trong cỗ quan tài. Lễ tất của một ngày có lẽ đã vãn. Các vị
cao tăng cùng các tăng ni Phật tử lục đục kéo nhau ra về.
Một người trong tang quyến ghé tai Tâm Giao nói nhỏ:
- Bác gái có gọi sang nhà chúng em
sáng nay khi chị đã đi, dặn rằng hôm nay chị Tâm Giao về nhà sớm. Hình
như bác có chuyện gì cần nói với chị.
Tâm Giao tỏ ra tỉnh táo. Nàng đảo mắt
nhìn mọi người và liếc thật nhanh về cỗ quan tài rồi ra xe chạy thẳng về
nhà trong khi Ðoàn Hùng còn đang lặng lẽ đứng chú mục nhìn vào một
khoảng không bất định.
Chiều đã xuống hẳn không còn vương
bóng nắng. Không gian mang một màu xám đục đìu hiu. Trời không có gió
nhưng Tâm Giao cảm thấy cơ thể của nàng lạnh khác thường. Những cảm giác
bải hoải ê ẩm khắp chỗ và nơi hạ thân con gái lần đầu tiên va chạm xác
thịt mật thiết với người khác phái khiến Tâm Giao cảm thấy mệt mỏi rã
rời. Nàng bước vào nhà trong khi mẹ nàng vừa quay lưng lại trước bàn thờ
Phật. Bà cụ kín đáo nhìn con rồi lên tiếng, ánh mắt cụ phảng phất nỗi
lo âu:
- Con đã về?
Tâm Giao đáp trong khi không nhìn thẳng vào khuôn mặt hiền từ của mẹ:
- Dạ!
- Chắc con đã mệt, hãy tắm gội rồi ra ăn chút gì kẻo đói. Thức ăn mẹ đã dọn sẵn để cả ở trên bàn.
- Cám ơn mẹ!
Nói xong, nàng bước về phòng riêng, tắm rửa qua loa rồi trở ra phòng ăn. Nàng hỏi mẹ:
- Con nghe người nhà Tuyết Phương nói mẹ dặn con về sớm. Có chuyện gì cần nói với con vậy mẹ?
- Không! Mẹ sợ khi con về thì mẹ đã đi
ngủ, không kịp cho con biết rằng hôm nay trở đi sẽ có các Thầy cùng với
ban tụng niệm của chùa mỗi ngày sẽ đến tụng kinh siêu độ cho Tuyết
Phương cho đến ngày an táng.
Tâm Giao thản nhiên nghe mẹ nói như
vậy, không chút thắc mắc. Tang lễ nào cũng đều tiến hành đầy đủ các nghi
thức tôn giáo để cầu nguyện siêu thăng tịnh độ cho hương hồn người
chết. Nàng đáp lời mẹ:
- Vậy hả mẹ! Con đã thấy các Thầy cùng các Phật tử đến tụng kinh hôm nay.
- Phải rồi! Ngày mai cũng sẽ như thế
cho đến khi lễ an táng hoàn tất, vẫn còn phải tụng niệm mãi cho Tuyết
Phương. Con quên Tuyết Phương đã chết bất đắc kỳ tử trong một hoàn cảnh
quá bi thương hay sao?
Gương mặt Tâm Giao tự nhiên tối sầm
lại như chính nàng đang mang nặng một nỗi buồn. Mẹ nàng nhìn dáng con
với vẻ ái ngại, tiếp tục nói như cố tình giải thích cho một người khác:
- Con cũng biết Tuyết Phương đã vô
tình gánh lấy một cái chết đầy oan khiên và bất ngờ. Tội nghiệp cho cô
ấy biết là chừng nào. Ai mà giữ được cho lòng khỏi vương mang thương
xót. Ngay chính Tuyết Phương cũng không thể đành đoạn lìa đời giữa thời
kỳ tuổi xuân đầy hoa mộng với những ước vọng của tương lai, của tình yêu
với Ðoàn Hùng, và của những người thân yêu ruột thịt.
Lại với một cái chết đột ngột không
thể ngờ như vậy nên hương hồn của Tuyết Phương chắc chắn còn nhiều tiếc
thương lưu luyến, chưa đành tâm xa lìa thân xác, xa lìa cuộc sống với
những liên hệ tình cảm luyến ái thường tình. Một cái chết như vậy, nếu
không liên tục lễ tụng và các vị cao tăng chủ lễ không kiên nhẫn ôn tồn
và thương yêu giải thích cặn kẽ mọi đều thì Tuyết Phương sẽ khó lòng an
tâm ra đi lắm!
Bà cụ kịp ngừng lại ở đó. Bà nhìn con
như đang dò xét thêm một đệ tam nhân vô hình đang ẩn dật trong chính xác
thân con gái bà. Bà cố tình không nói rõ hơn với "họ" về những điều
linh thiêng huyền diệu của một oan hồn vừa mới trải qua cái chết cực kỳ
kinh hoàng và bất chợt, trong khi tâm tư còn đầy nghiệp lực luyến ái thì
nhất định không thể tự yên ổn chấp nhận lấy những thương đau để an lòng
ra đi trong thanh thản nhẹ nhàng...
Nhờ bà cụ đã thâm niên chay tịnh đạt
đến một trừng giới thanh lọc cả thân cả tâm nhiều phần sáng suốt, lại
kiên tâm trau dồi đạo pháp, tìm tòi, nghiên cứu uyên bác về những tri
kiến siêu hình với các vị cao minh tu giới, và các bộ sách siêu linh
khoa học nên bà hiểu rõ rệt những trạng thức siêu nhiên đang tuần tự
diễn ra trong cái chết của Tuyết Phương. Và "cảm, nhận" ở hình hài, nhân
dáng của con, bà hiểu và biết rõ phải gấp rút tiến hành đầy đủ và thật
đúng các nghi thức tôn giáo dành cho một người chết trong những giai
đoạn chuyển tiếp sinh hóa kéo dài trong suốt 49 ngày.
Bà đã điện thoại để trình bày, bàn bạc
sắp đặt các nghi thức tịnh độ cho linh hồn của Tuyết Phương. Mặt khác,
đích thân bà gọi mời và xin các vị cao tăng cùng hàng tăng ni phật tử,
những người trong ban lễ tụng của chùa từ hôm nay liên tục cử hành các
buổi lễ tụng tại nhà quàn bên cạnh quan tài của Tuyết Phương cho đến
ngày chôn táng cho nàng.
Trò chuyện bên con gái một lát, bà mẹ của Tâm Giao chậm rãi đứng lên đi vào phòng, không quên dặn lại con gái:
- Con cũng vậy đó Tâm Giao! Hãy tạm
gác những công việc riêng tư lại. Cố gắng đến tham dự các buổi lễ tụng
tại nhà quàn để giúp cho linh hồn của Tuyết Phương sớm được siêu thăng
tịnh độ, con ạ!
Nói với con nhưng chừng như bà đang
nhắn gửi tâm từ cùng hương hồn người đã chết - Tuyết Phương - mà đoán
chắc, đang hòa nhập lẫn lộn vào trong thân xác và thần trí người con gái
thân yêu của bà. Bà thoáng "nhìn" ra khuôn mặt trĩu sầu của Tuyết
Phương đang ẩn hiện phảng phất trên khuôn mặt mệt mỏi tái lạnh của Tâm
Giao cho dù bà thật lòng không biết ngày hôm nay Tâm Giao - qua trung
gian của kẻ vô hình - đã tự đem trong trắng hiến dâng để thất tiết với
người bạn trai của người đã chết, nhưng bà vẫn không thể tránh hẳn nổi
lo âu buồn phiền.
Giữa khuya đêm đó, bà cụ thức giấc sau
một lúc chợp mắt ngắn ngủi, bà nhẹ nhàng xỏ chân vào đôi dép bông rón
rén bước sang phòng của Tâm Giao khi nàng đang say sưa trong giấc ngủ
miệt mài. Bà trở ra phòng khách thắp một nén nhang rồi quay lại phòng
ngủ của con gái. Bà nhẹ nhàng ngồi xuống một cái ghế sau khi kéo tấm
chăn mềm lên che kín sát cổ của Tâm Giao. Bà bắt đầu to nhỏ thì thầm y
như một người đang thành tâm cầu nguyện:
- Này Tuyết Phương! Con hãy an lòng
nghe ta nói chuyện. Ðây là tất cả những gì cần thiết ta muốn chân tình
bày tỏ cùng con với tất cả lòng thương yêu của một người mẹ. Con cũng là
một người mà ta rất thương yêu sau Tâm Giao mà thôi. Ta biết con rất
đỗi đau buồn trước cái chết đau thương mà con vừa trải qua một cách đột
ngột. Nhưng con phải hiểu, đó chỉ là nghiệp báo mà thôi, không có chi
con phải lẩn quẩn mãi trong sắc giới muộn phiền. Con hãy yên vui đón
nhận và nên quên bỏ đi tất cả mọi vướng mắc hữu hình. Ðiều này thực sẽ
có lợi rất nhiều cho con.
Ta thực không đủ công năng để biết rõ
nghiệp lực của con rồi sẽ ra sao sau khi con đã qua đời, con sẽ được
siêu thăng viên mãn thoát khỏi sự tái sinh hay còn phải tái sinh để trả
nghiệp làm người, làm súc sanh hay làm ngạ quỷ để trả dứt nghiệp lực của
tiền kiếp đã qua. Nhưng ta muốn con hãy cùng ta hiểu rõ một điều, tất
cả những gì con để lại trần thế như những tình cảm quyến luyến thân
thương giữa con với thân tộc gia đình, giữa con với người thanh niên con
sẽ dự định kết hôn, giữa con với các bạn hữu xa gần, trong đó có Tâm
Giao, hay là những gì con hằng tư hữu về vật chất lẫn tinh thần, những
thiếu đủ đói no, hạnh phúc buồn phiền, những của cải bạc tiền cùng những
tương lai con từng hoạch định, ấp ủ.
Tất cả là những tạm bợ phù du. Tất cả
là những giả cảnh vô thường, chúng không hề còn liên hệ và góp phần ích
lợi cho con sau khi con đã chết. Ðó chẳng qua chính là nghiệp lực mà con
phải gánh chịu. Chớ có luyến ái, oán hận, tiếc thương. Tất cả mọi nỗ
lực của con để níu kéo lại những gì mà tâm linh con hiện thời còn đang
vọng tưởng cũng đều bất lợi cho con. Tuyết Phương rất yêu quý! Bác nói
thật cùng con, kinh nghiệm tức khắc của con sẽ chỉ là những niềm vui
trong chốc lát, nó sẽ kéo theo những phiền muộn nhất thời có cường độ
mạnh hơn, như sự căng thẳng và dùn lại của một sợi cao su. Con hãy nghe
lời ta phủ dụ, chớ nên luyến tiếc cái vui, cũng chớ nên thù hận, chán
nản vì cái buồn. Rồi mai đây, nhờ những nghi thức ân cần và đầy lòng tâm
từ của các vị cao tăng, các tăng ni Phật Tử sẽ tụng niệm và dìu dắt
con, các mối quan hệ từ thân tộc cho đến người yêu bạn bè, tất cả, họ sẽ
cùng một chí tâm cao cả, sẽ đỡ con, sẽ giải thích, nhắc nhở và dẫn dắt
con trở về đúng chỗ của con trong cõi vô hình để con được an bài theo
nghiệp lực mà con đã có.
Biết đây con sẽ được tái sinh trên bình diện cao hơn.
Còn một điều này, cha mẹ con cùng
những thân nhân đang còn sống, có thể vì muốn làm những điều ích lợi cho
con theo cách họ nghĩ, sẽ hy sinh nhiều súc vật, tiến hành các cuộc tế
lễ linh đình hoặc bố thí của cải, trong khi con, vì chưa nhận thấy lợi
ích của các hành động ấy nên con có thể nổi giận khi nhận biết các việc
kia vào lúc này sẽ đưa con tái sanh vào cửa địa ngục thì con nên giữ để
khống chế các tư tưởng nóng giận, chúng sẽ khởi lên và làm hại tâm linh
con rất nhiều.
Con hãy nghĩ đến mọi người mọi việc dù
phải quấy ra sao bằng tất cả tấm lòng thương cảm. Hơn nữa, nếu con tự
cảm thấy luyến tiếc tình cảm yêu thương, của cải còn để lại trên đời và
giả như tất cả những thứ đó rơi vào tay người khác đến nỗi sẽ làm cho
con uất hận thì điều này sẽ làm hoen ố toàn bộ tâm trí của con, nó sẽ
đưa con đến trạng thái, thay vì con sẽ được tái sinh trong một bình diện
cao hơn, sung sướng hơn, con sẽ bị tái sinh và thế giới của địa ngục
hoặc ngạ quỷ.
Ta thí dụ với con thêm điều này, con
và bạn trai của con, cháu Ðoàn Hùng từ nay sẽ vĩnh viễn thành hai miền
âm dương cách biệt, ta hiểu được làm sao con chịu nổi khi mai đây, Ðoàn
Hùng sẽ phải tự quên con đi, phải thương yêu và san sẻ tình cảm và thể
xác với bất kỳ người con gái nào khác. Nhưng con cũng cần phải bình tâm
nghĩ rằng vì tình con yêu Ðoàn Hùng sâu đậm hơn tất cả, con sẽ dốc toàn
tâm lực để phù hộ và thu xếp hoàn bị cho cuộc đời tiếp tục của người
thanh niên mà con không bao giờ còn có cơ hội để san sẻ cho nhau những
hạnh phúc buồn vui cuộc đời.
Ðiều đó, mới chính là con yêu thương
anh ta bằng một tình yêu cao cả. Vả lại, cũng chính như vậy, con sẽ cảm
nhận được sức dẫn dắt mãnh liệt hơn. Vậy con đừng nghĩ làm gì đến những
cái xấu xa ganh tỵ nữa mà hãy nhớ đến bất cứ tình trạng tín ngưỡng nào
hoặc là con hãy bày tỏ một tình thương trong trắng và một đức tin khiêm
nhường. Con hãy khấn cầu đấng đại từ đại bi và thiên thể hộ mệnh của
con. Lời cầu nguyện chân thành theo hình thức ấy sẽ là một sự dẫn dắt
vững chắc đối với con. Con có thể được bảo đảm không vị thất vọng. Ðiều
này rất là quan trọng. Nhờ khẩn cầu như thế, một lần nữa trí nhớ sẽ đến,
sự nhận biết với sự giải thoát sẽ được thành tựu cho con.
Những ngày sắp tới đây, các vị cao
tăng minh mẫn, các tăng ni nhân hòa cùng tất cả mọi người thân thuộc sẽ
dốc nhiều tâm lực để trì chú, lễ tụng, nhắc nhở và dẫn dắt con. Trừ phi
là con không muốn, mọi điều tốt đẹp sẽ đến với con bằng sự siêu thăng
tịnh độ. Con sẽ được nhận lãnh tất cả những ơn phước thiêng liêng này.
Lúc bấy giờ, con sẽ nhận ra ngay rằng lòng vị kỷ, tiếc nuối, tham sanh,
tham lợi, vọng tưởng... Thảy đều là những sức cản ghê hồn làm trở ngại
con đường tiến hóa của con.
Con có nghe ta nói không? Một tương
lai vĩnh cửu đang đón đợi con ở trước mặt. Con hãy bằng lòng từ bỏ tất
cả để yên ổn quay về. Tâm Giao là người bạn thương yêu của con chí cốt
cũng chỉ có thể đóng góp vào sự nguyện cầu ráo riết trong việc dẫn lộ đi
đến chỗ đại định cho con mà thôi. Nó không thể làm hơn bất cứ điều gì.
Con nên đi ra ngoài nó! Con nên đi ra ngoài nó! Con nên đi ra ngoài nó,
Tuyết Phương! Rồi hãy trở lại vị trí hiện hữu của con.
Bà cụ ngừng bặt lời thì thầm vào đúng
lúc Tâm Giao cựa mình thức giấc. Nàng nhận biết ngay có mẹ ở bên mình.
Nàng nhỏm dậy dáo dác nhìn quanh như có ý tìm kiếm một hình bóng người
nào. Mẹ nàng nói trong hơi thở:
Bác cám ơn con! Tuyết Phương. Con đã
nhận ra những lời ta vừa cùng con tâm sự. Ta mong rằng con sẽ trở về,
trả lại sự bình yên cho người bạn gái con hằng thương mến!
Tâm Giao gục đầu vào lòng mẹ như đứa trẻ còn thơ:
- Mẹ! Mẹ đang nói chuyện với ai vậy?
Tránh cho con nỗi sợ sệt, bà cụ cầm lấy hai bàn tay lạnh giá của con:
- Không! Mẹ đang cầu nguyện như mọi khi thôi. Con cố ngủ tiếp đi cho khỏe.
Nàng hỏi mẹ trong khi nhìn sang chiếc đồng hồ điện tử để trên bàn bên cạnh:
- Mấy giờ rồi mẹ nhỉ?
- Khoảng ba bốn giờ sáng thôi con ạ! Con còn có thể ngủ thêm mấy giờ đồng hồ nữa.
Bà cụ điềm đạm nhìn kỹ lại nhân diện của con. Cụ lơ đãng mỉm cười trong khi Tâm Giao nói với mẹ:
- Con ngủ thêm chút nữa rồi sẽ sửa soạn đến nhà quàn với Tuyết Phương. Hôm nay mẹ có đến cầu kinh cho nó không mẹ?
- Có! Mẹ sẽ đến cùng với các Thầy thêm
lời cầu nguyện cho Tuyết Phương. Nếu bận con cứ đi trước, mẹ có thể nhờ
anh con đưa mẹ đi.
Bà cụ chợt ngưng lại. Bà tự hiểu bà
vừa nói lỡ một lời. Ðúng ra bà nên cùng với Tâm Giao đến nơi tang chế,
như vậy, có thể bà sẽ có lý do hiện diện bên cạnh Tâm Giao cả ngày,
tránh cho nàng khỏi bị Tuyết Phương điều khiển đi "lang thang" giống như
ngày hôm trước.
Cũng may khả năng siêu linh của bà cụ
chỉ có thể đạt được điều mà bà ta đã "nhận" ra được linh hồn của Tuyết
Phương tạm lưu ngụ trong thân xác của con gái. Nếu bà biết được tường
tận mọi điều đã xảy ra ngay thanh niên bạch nhật giữa Ðoàn Hùng với Tâm
Giao, có lẽ bà sẽ lo ngại và buồn phiền cùng cực. Cũng may, cụ không
biết rõ việc này, ngoại trừ sự kiện duy nhất nhìn thấy người con gái trở
về nhà với dáng điệu mệt mỏi tả tơi...
Cả ngày hôm đó và tiếp theo ngày sau,
Tâm Giao đều có mặt thường xuyên tại nhà quàn trong những giờ diễn ra
các nghi thức lễ tụng dành cho hương hồn của Tuyết Phương. Có lẽ, những
buổi cầu kinh và nhiều tiếng đồng hồ liên tiếp, các vị cao tăng đức độ
đã thành khẩn khấn nguyện và ủi an, linh hồn của Tuyết Phương đã thức
tỉnh và lấy lại được sự yên bình như những người chết bình thường. Chính
nhờ như vậy mà linh hồn của Tuyết Phương đã có cơ may giác ngộ, an phận
trở về bên cạnh thân xác cũ của nàng để lãnh hội những ân phước thiêng
liêng mang lại từ các buổi lễ tụng.
Cũng chính nhờ vậy mà hồn phách của
Tuyết Phương đã tự nguyện lìa bỏ thân xác dương lực của Tâm Giao nên Tâm
Giao đã hoàn toàn trở lại trạng thái bình thường để bình tâm tiếp nhận
thông báo của viên quản lý motel về căn phòng mà nàng đã thuê không ấn
định thời gian. Trong một hai ngày liền, họ không thấy hai người trở lại
như đã dặn, bắt buộc họ phải tìm cách xác nhận qua số điện thoại mà Tâm
Giao đã viết xuống trong khi làm thủ tục check-in.
Nhưng trước ngày lễ động quan một ngày
thì Tâm Giao thoắt nhiên trở lại trạng thái bồng bềnh ngẩn ngơ mơ mơ
tỉnh tỉnh như ngày nàng đã cùng với Ðoàn Hùng đi mướn motel để vui vầy
ái ân. Hồn Tuyết Phương lại tái nhập trong thân xác của Tâm Giao, nàng
lại cùng với Ðoàn Hùng tái diễn cảnh ái ân cuồng vội miệt mài đến nỗi
không thể nào che dấu được toàn vẹn những dấu vết khác lạ qua các hành
động nhân dáng của Tâm Giao khiến bà mẹ của Tâm Giao lo đứng lo ngồi. Bà
cụ tiết lộ khẩn cấp sự việc này với các vị cao tăng chủ lễ với mục đích
cứu vớt người con gái thân yêu. Công năng tu tập cao dày của vị cao
tăng đức độ thừa đủ nhận rõ sự việc khác thường này cùng với các diễn
tiến huyền bí khác, nên ông từ tốn trấn an người mẹ đang rất bối rối vì
hoàn cảnh của con:
- Bà cụ an lòng! Với những công đức
hồi hướng cùng với các lễ nghi cử hành liên tục và hoàn bị trong chu kỳ
49 ngày, hương hồn cô gái trẻ này chắc chắn sẽ gặt hái niềm siêu thăng
tịnh độ. Cô ta sẽ nhận được niềm giải thoát vô biên và không có lý do để
lưu luyến cõi trần. Tôi cho rằng thời gian còn lại quá cấp bách và cảm
huống của cô ta cũng đang bị thức bách liên hồi cho nên cô ta "nhập" lại
vào thân xác con bà chỉ là những vớt vát thường tình trước khi vĩnh
viễn ra đi.
Quả nhiên gần 15 ngày sau tính từ lần
đầu vong hồn của Tuyết Phương lưu trú trong thân xác Tâm Giao với những
diễn biến ái ân thầm kín cùng một người ở trong vị thế bị thụ động là
Ðoàn Hùng.
Hôm nay, vào giữa xế trưa của một ngày
oi bức mà Tâm Giao, như những ngày vừa qua nàng đã nếm trải, nàng vẫn
cảm thấy buốt lạnh vô cùng. Nàng đang lái xe trên một lộ trình quen
thuộc để trở về nhà trong tâm trạng lơ lửng từng bị vong linh chiếm hữu
trong hơn mười ngày qua, khiến Tâm Giao sinh hoạt trong trạng huống một
nửa tâm trí của nàng, một nửa thần trí và thói quen của người bạn gái đã
chết.
Bỗng hai tai của Tâm Giao nghe như có
một tiếng nổ nhẹ nhưng thật rõ rật ở trong đầu giống như một tiếng bật
phá của cái nút chai bị bịt kín lại rồi được kéo mạnh ra. Nàng sực tỉnh
sau cơn đồng thiếp kéo dài nhiều ngày, cùng một lượt với tiếng nổ nhẹ
vừa nói, nhãn lực của nàng bỗng sáng lên, tia nhìn bỗng trong trẻo khác
thường trong khi toàn thân nàng rực lên trong một nhiệt độ oi nồng bên
trong chiếc xe nàng đã vô tình lên kính kín mít mà không hề mở máy lạnh.
Mồ hôi Tâm Giao rịn ra khắp người. Nàng có cảm giác như toàn thân nhẹ
nhõm, không vướng víu luộm thuộm như mấy ngày vừa qua. Bỗng nhiên, nàng
như vừa "ngộ" ra một điều gì mà cho đến giây phút này, nàng mới thật sự
tỉnh táo để nhận biết và cảm xúc tường tận chúng đang ngấm ngầm diễn
tiến trong thân thể của Tâm Giao.
Tâm Giao vừa cảm thấy thanh thoát nhẹ
nhàng vừa như có cảm tưởng như có điều gì bất thường đang diễn tiến,
đang tuần tự âm thầm xảy ra bên trong châu thân người con gái. Những cảm
giác mà chưa bao giờ trong đời, nàng cảm thấy tương tự. Bất giác, Tâm
Giao lắc đầu như cố xua tan những ý nghĩ thật xa lạ và kỳ quái mà nàng
chưa thể tự giải thích.
Chỉ có một điều Tâm Giao cảm nhận một
cách khá rõ ràng là nàng đột nhiên thoát khỏi hẳn tình trạng giá lạnh
triền miên. Còn nữa, nàng thật sợ hãi mỗi khi nghĩ đế việc sẽ trở lại
khu nghĩa trang, nơi đã an táng Julianne Tuyết Phương, người bạn gái lâu
năm thân thiết của nàng, mặc dù lúc nào nàng vẫn một lòng thương xót
Tuyết Phương một cách sâu sắc và khó quên được những kỷ niệm của hai
người khi xưa.
Ít tháng sau tính từ ngày an táng
Tuyết Phương thì cái bụng của Tâm Giao mỗi ngày một lớn dần và sẽ khó có
cách gì để che dấu nếu không có một lần gặp lại, Ðoàn Hùng đã thố lộ
cùng Tâm Giao:
- Kết quả đó do chính anh tạo ra, anh
đoan quyết với em như vậy Tâm Giao à! Nhưng xin em hiểu và tha thứ cho
anh vì không làm sao anh thoát ra khỏi những phút mê lầm trong thời gian
Tuyết Phương đột nhiên hóa ra người thiên cổ. Anh thường bị mê hoặc và
lẫn lộn khi ôm em trong tay rồi cùng em ân ái. Dường như có một sức mạnh
ngấm ngầm nào cứ bảo với anh, đó chính là thân xác của Tuyết Phương và
anh không có gì để ngờ vực, nên đã qua nhiều lần cùng em trao đổi những
công việc chồng vợ. Anh biết em oán hận anh vô cùng. Anh thành khẩn xin
em cho anh một cơ hội để chuộc lại mọi lỗi lầm. Chúng mình sẽ làm đám
cưới, thai nhi em đang cưu mang trong bụng chính là giọt máu đích thực
của hai chúng ta.
Ðám cưới giữa Tâm Giao và Ðoàn Hùng đã
diễn ra trong không khí vui vẻ, thân ái bình thường với hầu hết những
người thân thuộc của cả gia quyến của Tuyết Phương đến tham dự góp vui
trong ngày hợp cẩn của chú rể Ðoàn Hùng với cô dâu Tâm Giao thật đẹp
duyên cầm sắc.
Sau ngày đó, đôi vợ chồng trẻ với học
vấn đều thành đạt và có địa vị vững vàng trên đất Mỹ. Họ tận hưởng những
năm tháng vui tươi trong cuộc sống tràn trề hạnh phúc bên nhau. Ðứa con
gái đầu lòng chào đời bình thường, khỏe mạnh, thật khôi ngô đĩnh ngộ và
có một dung mạo phảng phất nét đẹp kiêu kỳ của Tuyết Phương lúc nàng
còn sinh thời.



0 Nhận xét